Cứ đến mùa Trung thu (15.8 âm lịch), trước cửa hiệu bánh Bảo Phương (số nhà 183 đường Thụy Khuê, Hà Nội) lại tấp nập người mua bánh trung thu tạo nên những hàng dài, nhiều khi khiến cho giao thông trên con phố này bị ùn tắc. Không ít người băn khoăn tự hỏi: Liệu bánh trung thu ở đây có thực sự ngon đến mức người ta phải xếp hàng dài để chờ mua hay chủ hiệu bánh có “chiêu trò” gì để câu khách?
| Tôi cũng đứng vào dòng người xếp hàng mua bánh dưới cái trưa nóng nực. Vỉa hè thì bé, con đường cũng chả rộng rãi gì mà những người xếp hàng mua bánh vẫn kiên nhẫn đứng trước cái cửa hàng có mặt tiền chừng 7-8m ngăn làm hai, một bên là để tủ bầy bánh, một bên là để người trong nhà đi ra đi vào. Tại cửa hàng, “thượng đế” khi trở ra người thì xách theo 1 túi bánh , người thì 3-4 túi, ai cũng hỉ hả như “vớ được vàng”. Chị bán hàng lấy bánh cho vào túi nylon in mấy dòng chữ - Bánh Trung thu cổ truyền, địa chỉ 183 Thụy Khuê. Tổng cộng mất 15 phút xếp hàng tôi mới mua được 3 chiếc bánh. Thế mà mấy anh chị xếp hàng cùng còn bảo, giờ là vắng, sát rằm còn đông nữa… Ngay lúc xếp hàng, tôi đã tranh thủ thăm dò không ít người cùng “cảnh ngộ”: “Bánh này ngon không mà người mua đông thế chị?” - nhìn xéo lại tôi như người trên trời rơi xuống, một chị to béo phía trên ngoái xuống: “Không ngon ai mua, năm nào tôi chả ăn”. “Thế giá có rẻ hơn không? - “Không rẻ hơn, đắt lắm”- chị nói chắc nịch. “Sao không để ăn?” - “Em béo, ăn bánh Bảo Phương ngậy, em lên cân chết” - “Thế biếu không sợ người ta chê à, biếu phải có hộp đẹp chứ?”- tôi tiếp. “Bánh này người ta bảo không có chất bảo quản, làm trực tiếp tại cửa hàng nên em mua làm quà biếu cũng yên tâm hơn”. Sau màn phỏng vấn bỏ túi, tôi lại thắc mắc tiếp: Cửa hàng này bé tí này sao mà sản xuất kịp với nhu cầu của “thượng đế”?. Cũng như cô bé, tôi cũng nhìn thấy người ta đang làm bánh bên trong thật. Cũng nhào nặn bánh, xếp vào khay, bưng ra bưng vào… Lân la hỏi bà bán nước tuổi cũng đã trên dưới 60, bà thủng thẳng: “Càng gần rằm thì càng đông. Chị mua sớm đỡ phải xếp hàng. Khách chỉ đến mua đông vào sát rằm thôi, gớm xếp hàng dài dài là. Năm ngoái còn có người đánh chửi nhau vì xếp hàng đấy”. Hỏi về hương vị bánh, bà đánh giá luôn: “Ngon hay không tùy khẩu vị mỗi người. Nhà tôi có mua nhưng chỉ 3-4 chiếc để thắp hương rồi ăn chứ chả biếu xén ai”. Anh bảo vệ chỉ: “Đấy ông chủ đấy”. Tôi bèn lại gần giới thiệu về mình, ông cười hỉ hả: “Nhà báo thì vào đây. Hỏi gì thì hỏi, không hỏi doanh thu, số lượng bánh bán ra đâu nhé”-ông “rào” trước. Mới đầu là đi làm bánh thuê cho người ta tận Hải Phòng. Làm xong, xếp bánh vào trong làn và đi bộ giao cho các cửa hàng. Sau đó thuê xe đạp tháng để đi giao bánh, 5-7 tháng sau mới đủ tiền mua xe đạp để đi bán bánh. Năm tôi 23 tuổi, tôi mở hiệu bánh Bảo Phương này, tính ra đã hơn 60 năm. Ban đầu tôi định lấy tên hiệu là “Bảo Hương” nhưng thấy chữ “Phương” hợp với hoàn cảnh của mình hơn. Chữ “Phương” để nói về cuộc đời tha phương cầu thực của tôi và chữ này cũng có nghĩa là “phương hướng”- hướng đi duy nhất mà tôi có thể chọn. Nói thật, bán hàng ai chả muốn bán nhiều, nhưng ngặt nỗi lúc ấy hết bánh mà người mua cứ kéo đến ùn ùn, không bán thì biết làm sao? Nếu ai cũng nhờ chiêu này mà bán được hàng có lẽ tiệm bánh của tôi đã bị dẹp từ lâu rồi” - ông chủ Bảo cười xòa. “Xã hội bây giờ quá nhiều ngành nghề làm ăn chụp giật. Quan điểm của tôi là sống chết cũng phải giữ chữ tín. Chữ tôi cho in trên biển hiệu “Hương vị cổ xưa - Thượng đế hài lòng”, đọc nghe hơi buồn cười nhưng nó thật, không “bốc” như quảng cáo trên TV đâu cô. Từ ngày mở hiệu tôi cũng chưa mất một đồng nào để quảng cáo”- ông già có vẻ tự hào. Ông tiếp câu chuyện: Tôi sống từ thời Pháp thuộc, trải qua hai chế độ nên tôi rất thấm cái “chữ tín”. Giả dụ tôi cho con cháu một ôm tiền cũng không bằng cái tín nhiệm của cửa hàng mà tôi cho chúng. Có chữ tín đã khó, giữ nó còn khó hơn. Các cụ đã dạy: “Có của không bằng giữ của” là thế. Giờ khách hàng khắp nơi đều tìm về mua bánh của tôi. Cửa hàng tôi luôn có vài chục nhân lực chính, chưa kể người làm thời vụ. Chỉ một bà ngồi “bóp” nhân cũng phải trả công 200.000đ/ngày, chưa kể nuôi ăn, có thợ trả lương 300.000-500.000đ/ngày. Thợ của tôi đều làm trên dưới 20 năm cả. “Quản” thợ làm bánh còn khó hơn cả chế biến nhân bánh. Song “bí quyết chủ chốt” của tôi là chủ phải lành nghề không thì “vứt”. Thị trường giờ người ta gói bánh trung thu bằng giấy kín, không nhìn thấy gì bên trong còn bánh Bảo Phương gói bằng giấy bóng kính trong. “Gói như vậy để người mua nhìn thấy rõ bánh to bao nhiêu, chất lượng, màu sắc như thế nào luôn. Đấy chính là bí quyết “vàng” của tôi đấy” - ông Bảo cười lớn. |
0 nhận xét:
Đăng nhận xét